Hiển thị các bài đăng có nhãn GÓC HOÀI NIỆM. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn GÓC HOÀI NIỆM. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 19 tháng 7, 2021

Ở NƠI ẤY EM CÓ BÌNH YÊN?

 Đã 3 năm rồi...Tôi mãi không quên...hình ảnh em vui đùa, chạy nhảy dưới gốc cây si .Em là một cô bé vô tư, hồn nhiên và hay mơ mộng. Tôi quen em trong một hoàn cảnh khá đặc biệt. Cả 2 đều là những bệnh nhân cứng đầu. Tôi bị gãy chân, bác sĩ nói tôi khó mà hồi phục. Buồn, nên tôi thường đi đến gốc cây si, cổng sau bệnh viện để trốn tránh người thân.


Cứ tưởng nơi ấy chỉ có mình, nào ngờ đâu ra xuất hiện một cô bé. Em như cây hoa tím di động, từ trên xuống dưới, mũ, áo, váy, giày đều tím cả...Em quay sang nhìn tôi: "chị ơi, em muốn đi thử xe của chị, bác sĩ nói rồi, em sẽ ngồi trên xe ấy..em..em muốn biết trước cảm giác thế nào...chị nói em biết đi!". Tôi rất lấy làm ngạc nhiên vì tay chân em lành lặn, đâu bị tai nạn hay khuyết tật gì mà bác sĩ cô bé lại nói như thế...Nhưng rồi em đã nhanh chóng cắt dòng suy nghĩ của tôi bằng một quả bóng màu. Tôi chụp được bóng và chơi với em rất vui. Tuy nhiên, hình như em không được linh hoạt lắm, dù tôi ngồi xe lăn nhưng vẫn bắt bóng chuẩn hơn, ngược lại, em thì liên tục để bóng va vào đầu.


Em cùng tôi vẽ hình trên cát, vẽ tên và ước mơ. Em muốn trở thành một họa sĩ. Nét vẽ của em nhìn ngây ngô nhưng vô cùng khó hiểu: Em vẽ tôi có thể đứng lên mà không phải ngồi xe lăn nữa.....lạ một điều là người ngồi trên xe giờ là em, còn tôi, đẩy xe đưa em đi thăm đồi hoa bằng lăng, nơi mà mẹ em rất thích - Em bảo tôi thế!


Tôi đã hỏi sao em lại muốn đến đó và rồi cô bé trả lời: "sau này đó sẽ là nhà của em, mẹ em đang đợi em ở đấy..". Chúng tôi cùng viết những ước nguyện rồi đem chôn dưới gốc cây si. Tôi đoán em muốn được đến đồi hoa bằng lăng. Còn ước nguyện đơn giản của tôi dĩ nhiên là cái chân mau chóng bình phục!


Bọn tôi chia tay ngày hôm ấy và không còn gặp lại. Nhờ tin vào sự linh thiêng của cây si, tôi cố tâm tập luyện và dần hồi phục. Tôi lấy làm vui mừng lắm và muốn gặp lại cô bé để báo tin! Tôi chạy ngay đến phòng em. Thế nhưng...chiếc giường trống...có một người đàn ông trung niên đăm chiêu nhìn vào bộ đồ màu tím cùng các vật dụng liên quan...,ôm mặt khóc...Tôi thấy những thứ này rất quen..Phải chăng là...Tôi không muốn nói ra...nhưng...có gì đó dâng trào và nghẹn ngào trong cuống họng...Vâng..cô bé đáng yêu đó đã ra đi...


Em bị bệnh thoái hóa tiểu não nên tay chân không được linh hoạt. Và đó cũng là lý do vì sao em bảo sẽ phải ngồi xe lăn...Nhưng... Dường như em chưa kịp biết được cái cảm giác ấy thì đã phải rời xa cõi đời này...nơi mà em hy vọng, hoài bảo thực hiện rất nhiều ước mơ...Có lẽ chúng được vẽ trên cát nên mau chóng bị gió cuốn đi rồi rơi vào quên lãng chăng ? Hay cuộc đời vốn vô tình và hờ hững như thế???


Tôi trở lại gốc cây si và đào lên 2 hủ ước nguyện. Chúng vẫn nguyên vẹn. Cảnh vật vẫn như xưa nhưng em không còn? Tôi rưng rưng nước mắt khi đọc lên những nét chữ tròn trịa của em: "Mong cho chân của chị tốt bụng sẽ mau chóng lành!!!". Cô bé đã dành ước nguyện cuối cùng của mình cho tôi..còn tôi thì.................


Giờ đây tôi đang ngồi ở đồi hoa bằng lăng...nơi phần mộ em được xây khang trang bên cạnh mẹ mình. Trong hình em cười thật tươi... Tôi không biết đã thực hiện được ước mơ năm xưa em vẽ trên cát chưa?...nhưng thật tâm, trong lòng tôi chỉ muốn biết: "Ở NƠI ẤY...EM CÓ BÌNH YÊN??". Tôi nghe trong gió tiếng em cười: "Chị ơi..bắt bóng này..chúng ta cùng vẽ nhé...".Tất cả vang vọng trong không trung rồi dường như tắt quãng đến vô cùng...Một cơn mưa nhẹ trút xuống và rồi cuốn trôi bao kỉ niệm... Tạm biệt em nhé - HOA BẰNG LĂNG....


Yên Bình Lữ Khách


P/s: một câu chuyện mình viết đã lâu..lấy ý tưởng sau khi xem bộ phim"Một lít nước mắt" của Nhật...mình chỉ mong nhắn gửi vài điều gọi là dư vị của cuộc sống đến tất cả chúng ta...hãy sống chậm lại...nghĩ khác đi và trân trọng hiện tại....

Ý NGHĨA CỦA SỐ 0

 Tôi là Vô Thường. Tên của tôi có một con số 0, tức là chữ "vô". Với tôi, con số 0 là con số rất ý nghĩa. Tôi bắt đầu mọi thứ bằng số 0. Rồi tôi cũng trở về với số 0. Số 0 nhắc cho tôi nhớ tôi KHÔNG là gì. Số 0 dạy cho tôi biết tôi đi lên từ đâu và vị trí của tôi ở đâu khi mất tất cả? Phải chăng số 0 là cột mốc luôn xuất hiện trong cuộc đời? Tôi tự hỏi có khi nào đã là số 0 rồi thì không còn gì? V

à câu trả lời của tôi là CHƯA CHẮC!
Lúc mới học số tự nhiên, cứ tưởng số 0 là nhỏ nhất. Nhưng nếu để ý, những con số có số 0 bên phải thì đều rất lớn còn bên trái thì rất nhỏ, ko đáng kể. Tuy nhiên, trong số thập phân, ý nghĩa của số 0 được quyết định bởi "dấu phẩy", nó đứng gần hay xa? bên trái hay bên phải? số lượng của nó là bao nhiêu?... Còn trong số nguyên, số 0 lại chính là mốc,  nó nhỏ hơn tất cả các số nguyên dương nhưng đều lớn hơn mọi số nguyên âm. Mặt khác, về phân số, nếu số 0 đặt ở tử thì có nghĩa nhưng ở mẫu thì nó lại vô nghĩa. Trong giới hạn "lim", số 0 là số duy nhất có nghĩa và có thể xác định được! 
Vậy trong cuộc sống này, nếu ta là con số 0 thì sao? Lúc đó ta phải xác định được mình là số 0 trong trường hợp nào. Sau đó, mới nghĩ cách nên đặt số 0 của mình ở chỗ nào cho có nghĩa!

Riêng bản thân tôi, tôi sẽ vẽ cho đời mình 1 tia số, rồi biểu diễn số 0 của mình ở bất cứ điểm nào tôi muốn và cho là phù hợp nhất trong từng giai đoạn....

NGƯỜI BẠN CỦA GIÓ

 Nàng Gió vốn rất kiêu ngạo. Nàng cho rằng trên đời này nàng chả cần một ai. Sự tự do khiến nàng trở nên cao quý và nổi tiếng. Bất cứ kẻ nào cũng phải nể sợ và cúi đầu trước nàng. Nhưng rồi một hôm, nàng bỗng nhiên cảm thấy cô độc. Tia Nắng kia là của Mặt Trời. Ánh Trăng huyền dịu vốn của Mặt Trăng. Còn nàng? Cái gì sẽ mãi thuộc về nàng đây? Lá Cây sao? Không đâu! Lá Cây dù có bị

 nàng cuốn đi thì trái tim nó vẫn chỉ mãi hướng về Cây mà thôi! Nàng bắt đầu nghĩ đến việc tìm cho mình một người bạn tri kỷ. Rồi nàng thay đổi. Nàng không còn kênh kiệu mà trở nên thân thiện. Nàng luôn sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ cho tất cả mọi người. Nhưng dù có mở rộng lòng mình thì nàng vẫn không tìm thấy được chân tình của thế gian. Vạn vật vốn hữu tình mà sao nàng lại vô tình đến thế?....Thời gian cứ thế trôi đi, nàng gió vẫn mãi kiếm tìm trong vô vọng...Cho đến một ngày, nàng quyết định quay về cuộc sống ngao du trước kia. Nàng thả hồn theo Mây và bay cao trên Bầu Trời vô định. Nàng chợt nhận ra :" người bạn mà trước giờ luôn bên cạnh đồng hành với nàng chính là Mây! Lúc nàng vui hay buồn, lúc hiền hậu hay giận dữ, dù nắng gắt hay mưa sa, Mây vẫn âm thầm lặng lẽ kề bên. Vậy mà bấy lâu nay nàng không hề hay biết....Nhưng nàng vẫn vui và hạnh phúc dù tìm thấy Mây hơi muộn. Nàng hiểu rằng:" hạnh phúc vốn gần gũi và luôn ở bên ta, chỉ là ta cứ mãi kiếm tìm đâu xa! Hạnh phúc đôi khi chỉ âm thầm, lặng lẽ thế thôi, cũng như Mây kia vốn không muốn làm phiền đến ai. Nó không màu nhưng ta vẫn thấy. Nó có thể nhẹ nhưng đừng tưởng nó không tồn tại. Chỉ cần ta cảm nhận và nắm bắt nó bằng trái tim........"

NHỮNG ĐỨA CON CỦA CÁC VÌ SAO

 Xình xịch...xình xịch...xình xịch...Vậy là chuyến tàu cuối cùng trong sân ga đã lăn bánh. Không gian càng lúc càng vắng dần. Nhưng. Tại góc đường, người ta vẫn thấy một cậu bé ăn mặc xốc xếch, gương mặt lấm lem, bên cạnh là cái thùng đánh giày. Đó là thằng Bụi! Nó đang ngồi sắp vài thứ trái cây lỏn chỏn chẳng được bao nhiêu. Miệng cứ thì thầm như khấn vái ai đó mà không hề nhang khói...

Dòng người vô tình đi qua, ai cũng lo về đón giao thừa nên chẳng thèm quan tâm đến hành động quái dị của đứa trẻ lang thang như nó làm gì....Bỗng nhiên, xuất hiện bé gái cỡ 8 tuổi một tay cầm xấp vé số, tay kia cầm vài bông hoa hơi dập nát, nhưng đa số vẫn còn khá nguyên vẹn, không biết nhặt được từ đâu:
 - Anh ơi, phải có hoa nữa mới đủ! 
 Thằng Bụi quay lại cười, dịu dàng nhận lấy. Không ngờ một thằng đầu đường xó chợ, bình thường hung tợn vậy mà hôm nay lại hiền hậu đến thế! 
 Cô bé cũng quỳ xuống, chắp tay lạy rồi bắt chước nhắm mắt cầu xin. Xong việc, cả hai cùng chia nhau trái cây ăn. Thằng Bụi âu yếm nói với cô bé:
 - Cám ơn em, sao lại cho anh hoa để cúng thế, ai cho vậy?
 Cô bé vui vẻ đáp:
 - Em nhặt được ở chợ, em biết tối nay anh sẽ cần, chỉ để trả ơn thôi, vì hôm trước anh đã bênh vực em, nhưng anh cúng ai đó?
 Nét mặt ngây thơ của cô bé làm cho thằng Bụi bối rối. Nó đăm chiêu nhìn về cái góc đường lúc nảy rồi buồn bã kể:
 - Anh cúng mẹ, xưa mẹ thương anh lắm, dù bị bệnh nhưng có gì ngon cũng luôn nhường cho anh. Tối ngủ ở trong lòng mẹ, dù có lạnh mấy anh cũng thấy ấm. Anh nhớ lắm, giọng hát ru khàn khàn, lâu lâu lại bị đứt quãng bởi tiếng ho khan, sặc sụa, bờ môi mẹ lúc nào cũng khô khốc . Bàn tay gầy guộc yếu ớt nhưng như có phép màu. Nó cho anh cảm giác bình yên và quên đi cái đói.... 
 Cô bé tròn xoe đôi mắt, hồn nhiên ngắt lời:
 - Thế sao mẹ anh chết?
 Hai dòng lệ trên gương mặt thằng Bụi bỗng nhiên chảy dài:
 - Hôm đó là đêm giao thừa, anh đi về, vui mừng muốn khoe mẹ có người tốt bụng cho gói xôi, dự định sẽ ăn cùng...Thế nhưng, khi anh gọi thì mẹ cứ nằm yên mãi...mẹ không ho nữa...bàn tay gầy guộc ấm áp của mẹ trở nên lạnh tanh...mẹ không trả lời anh...mắt mẹ nhắm kín...anh thấy nước mắt vẫn còn đọng...mẹ đã khóc...anh về trễ rồi...Và gói xôi đó...anh không biết ăn cùng ai.......Từ ngày ấy, mẹ anh đã mãi mãi ra đi, bỏ lại mình anh trên thế gian này...
 Cô bé kia dù nhỏ nhưng tỏ ra rất hiểu chuyện. Nó lấy tay lau nước mắt cho thằng Bụi rồi an ủi:
 - Anh đừng khóc mà, ít ra anh vẫn còn được thấy mẹ, còn em, ba mẹ em là ai em cũng không biết. Mẹ anh vẫn mãi bên anh đấy, các vì sao sáng trên bầu trời kia đang mỉm cười với chúng ta kìa. Là mẹ anh và ba mẹ em đấy!
 Thằng Bụi mừng rỡ:
 - Thật không? Hay quá, thế thì anh em mình không phải buồn nữa, từ nay ai ăn hiếp chúng ta, thì sẽ mách với các vì sao nhé?
 Cô bé dõng dạc:
 - Không. Từ nay anh em ta phải mạnh mẽ hơn, vì chúng ta là con của các vì sao mà? Nếu đoàn kết lại thì sẽ không còn ai ăn hiếp chúng ta được. Chúng ta phải có niềm tin và hy vọng như ánh sáng bất diệt của các vì sao vậy...Ngoéo tay nào!
 Thằng Bụi nhanh nhảu:
 - OK luôn, thế em tên gì, từ nay anh em mình sẽ là người thân của nhau?
 Cô bé quơ tay gãi đầu:
 - Ơ...em không có tên...hay là em tên Bờ nhé...hihi...anh em BỤI-BỜ, hihi!
Thằng Bụi không ngờ cô bé bán vé số kia lại mang đến cho nó một niềm tin lớn lao, một nguồn động lực quý giá như vậy...Bỗng nhiên nó thấy trong lòng mình như có Tết! Cái cảm giác mà nó dường như đã chai sạn vì phải đón giao thừa cùng nước mắt trong suốt bao năm qua! Nó thầm biết ơn các vì sao vì đã mang cô bé đến với nó trong đêm nay...Có lẽ cô bé là sứ giả mà mẹ nó đã phái đến chăng? Nó không muốn tìm hiểu thêm nữa...Nó chỉ biết là từ nay nó phải chăm sóc cho em mình...Nó phải biết yêu thương bản thân. Các vì sao chính là cha mẹ anh em nó, còn bầu trời cao rộng kia sẽ mãi là bến đỗ bình yên cho những tâm hồn bé nhỏ nương náu trong đêm giao thừa........


Thứ Năm, 21 tháng 2, 2019

HUYỄN TÂM




Giữa bầu trời cao rộng
Mây gió đã vô chừng
Sóng cần chi ngăn trở
Cho đò về mưa giông?

Thiện lương nơi tâm trí
Ai thấy được lòng mình?
Trước muôn vàn suy nghĩ
Đâu là đường nên đi?

Mở một tòa phân xử
Thương người hiền thật nhiều
Ai dối gian, đừng giữ
Đó là cuộc nhân sinh!

Cũng vì duyên vì nợ
Trong vô thỉ luân hồi
Trả xong, xin đừng đợi
Hư ảnh dần phai thôi...

AN NGUYÊN

Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2019

CÁI BÓNG


Nhỏ mồ côi cha từ bé, lớn lên trong tình yêu thương của ông ngoại, cậu, dì vì mẹ nhỏ phải đi làm xa, xa lắm. Có khi mấy tháng mới được gặp một lần. Nhỏ hay mặc đồ con trai, cắt tóc con trai vì nhỏ muốn giấu đi sự yếu đuối của mình. Nhưng dù sao nhỏ cũng chỉ là đứa con gái với bao khát khao được chở che. Mỗi khi đánh nhau với bạn, ba chúng ra can, còn nhỏ thì chỉ biết lầm lì quay lưng, quẹt nhanh dòng nước mắt. Đến một ngày, mẹ trở về ở luôn với nhỏ. Được 1 năm, ông ấy xuất hiện. Thế là nhỏ có ba, có quần áo đẹp, có phụ huynh đưa rước mỗi ngày mà không cần phải đi bộ nữa. Nhỏ không gọi là ba, mà gọi là Bác. Bác bảo thích nhỏ nữ tính hơn, mua cho nhẫn và vòng tay đeo. Mỗi lần nhỏ được bằng khen, phiếu điểm cao, nhỏ nghĩ ngay tới Bác vì nhỏ biết chắc mình sẽ được quà hoặc tiền. Năm nào cũng vậy, chưa bao giờ nhỏ phải mặc lại đồng phục cũ, xài dụng dụ học tập cũ....Tới tận lúc này, gần 30 rồi, sau những thành công và thất bại trong cuộc sống, Bác vẫn luôn là cái bóng đứng sau âm thầm giúp nhỏ vượt qua mỗi đoạn chông gai. Đối với nhỏ mà nói, Bác không chỉ là người cha, còn là một người Thầy. Hôm qua vô tình nhỏ được dịp nhìn kỹ gương mặt của cái bóng. Đã chi chít nếp nhăn và làn da chạy xệ. Thế mà bấy lâu nay nhỏ vô tâm...
Dưới ánh hoàng hôn, từng giọt mồ hôi của Bác lăn dài nhưng vẫn nở nụ cười hiền khiến nhỏ chợt đau....Đã gần 70 khi nào, cái bóng chịu nghỉ ngơi???

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2019

CHÀO XUÂN


Thôi đừng tiếc nuối vì nàng xuân
Lặng lẽ ra đi đã mấy lần
Rượu mứt trên khay chờ giã biệt
Mai đào thương khóc rụng đầy sân
Thôi về với những ngày bình yên
Cuộc sống mưu sinh, với áo tiền
Chợ đã đông chân người gió bụi
Đêm ngày che giấu một niềm riêng!
Thôi về với những gì là thân
Nhà máy, công ty đã mở dần
Kìa bóng chim bay mờ khuất dạng
Hương trà thơm ngát nhẹ nhàng dâng...
Cơm chiều đã chín, một nồi canh
Giản dị, đơn sơ, đũa, chén sành
Trứng luộc, tương chao nào món lạ?
Rau vườn mẹ hái...lòng chợt xanh
....Thì thầm...

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2019

LỜI NHẮN GỬI CUỐI NĂM

Ngày cuối, ai cũng tất bật, bận bịu và lo toan?! Rồi thì tất cả cũng khép lại theo tiếng pháo giao thừa...
Người Việt bây giờ không còn chú trọng nếp văn hóa xưa, vốn là cái lưu giữ truyền thống lâu đời. Điều quan trọng nhất của Tết là gì? Không phải ăn ngon, mặc đẹp, chụp hình selfie đăng mạng xã hội mà là ngồi lại với nhau, canh nồi bánh chưng, cùng dọn dẹp nhà cửa, sum họp gia đình, ôn lại những gì đã qua...
Còn nhớ câu chuyện LÁ CUỐI NĂM:. .. "Vòm cây không thay đổi, nhưng những chiếc lá thì thay đổi. Trên đó không còn chiếc lá nào của năm trước, phải không con?". Đó là câu hỏi mà ông ngoại tác giả luôn dùng để làm chủ đề cho mỗi buổi chiều 30.
Thật may là đứa cháu bé bỏng của ông cũng kịp lớn trước lúc ông lâm chung: "Tôi mếu máo gật đầu, và trong khoảnh khắc đó tôi hiểu ra tất cả. Không có chiếc lá nào xanh trọn 365 ngày trong một đời lá. Nhưng có bao giờ ta tự hỏi tại sao vòm cây ta nhìn thấy vẫn xanh như ngày xưa?
Đời người cũng giống như chiếc lá. Mỗi năm Tết lại đến một lần. Trái Đất mỗi ngày một đông nhưng có những người thân yêu của ta không còn nữa. Những chiếc lá khô đi và rụng xuống sau một thời xanh, nhưng vòm cây vẫn giữ nguyên vẻ mát xanh vững chãi"
Lời nhắn nhủ quá đỗi chân tình nhưng ẩn sâu bao niềm chua chát về sự thật của cái gọi là vô thường: "Bởi thế hãy bình tâm sau mỗi lần mất mát. Chỉ những chiếc lá ở cạnh nhau mới thấy đau với khoảng trống khi chiếc lá ngay cạnh mình rơi xuống."

Chúng ta chẳng thể làm gì khác ngoài việc "hãy quan tâm đến những người xung quanh. Mặt trời vẫn mọc mỗi ngày và mọi người vẫn mặc những bộ quần áo cũ, nói những câu nói cũ, không có nghĩa là người ta không buồn hơn, không vui hơn, không tổn thương hay không trưởng thành hơn". Đơn giản là một tâm thái sống biết chấp nhận và luôn tin vào một tương lai tươi sáng hơn. Đó cũng là ý nghĩa của đêm giao thừa, đưa tiễn năm cũ và đón chào một năm mới tốt đẹp hơn...
Vậy nên, bạn ơi, dù có đi đâu xa, trừ trường hợp bất khả kháng, hãy mau mau bắt chuyến xe cuối cùng về quê cho kịp Giao thừa. Mẹ cha đang chờ...Thế giới ngoài kia ơ thờ và vô tâm lắm. Còn gì thiêng liêng và ý nghĩa hơn gia đình của chúng ta nữa đây?

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2019

TỜ LỊCH CUỐI




Tờ lịch cuối rơi âm thầm ai hiểu?
"Những buồn vui cùng năm cũ qua rồi!"
Vẫn còn kẻ bâng khuâng cười như giễu
Mãi bận lòng luyến nhớ chuyện xa xôi...

Nghe vang khúc xuân ca trên đất khách
Mấy mùa xưa lỗi hẹn với quê hương
Đành chôn giấu ưu tư nơi khóe mắt
Và nổi trôi theo con sóng vô thường!

Nay đã khác, bình yên sau giông tố
Được đoàn viên cùng gia quyến, bạn thân
Sao vẫn thấy...tâm can như trống vắng?
Hay là ta...hóa vô cảm bao lần?

Nhìn đàn én lượn chao trong nô nức
Chồi lộc non...cũng háo hức sinh sôi
Mà mảnh đất yêu thương...đau vết nứt
Tội nghiệp cho...người ươm giống mơ đời!!!

Tờ lịch cuối rơi âm thầm chưa hiểu???
"Những buồn vui cùng năm cũ qua rồi!"
Vẫn còn kẻ bâng khuâng cười như giễu
Mãi bận lòng luyến nhớ chuyện xa xôi...


Thứ Tư, 12 tháng 12, 2018

GIÁNG SINH CỦA EM



Có lẽ Sài Gòn đã sắt se đông
Áo rách mong manh...ủ khi nào cho ấm?
Chiếc lá đâu rơi...rát thêm bờ vai nhỏ ?
Thi thoảng chân người...vội bước xa xăm!


Em vẫn âm thầm...bạn với đơn côi
Nhặt chút thương yêu của dư thừa nhân ái
Miếng cơm nguội kia quán ai vừa vung vãi?
Có đủ no lòng không hỡi em ơi?


Sao vẫn chưa về...thôi những chơi vơi?
Lạc gót tha hương giữa bao miền quên nhớ?
Ký ức mẹ cha...cũng trôi vào hư huyễn
Dẫu biết đau buồn...nhưng đã hai nơi!


Phố xá đang mừng Thiên Chúa ba ngôi
Lấp lánh góc đêm...thắp giăng đèn đa sắc
Chuẩn bị nha em...giáng sinh chờ em đó
Hát tặng riêng mình...bài Thánh ca vui


Có lẽ Sài Gòn đã trót vô tâm
Nhưng hãy cứ tin...trái ngang làm em giỏi
Bóng tối qua đi...ánh quang dần le lói 
Cố giữ nụ cười luôn ở trên môi!

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2018

HỒI HƯƠNG


Nhâm nhi một tách trà thiền
Cảnh đời như mộng tự nhiên mỉm cười
Xa rồi một thoáng đôi mươi
Về đâu lá cỏ, chim trời reo ca?
Mỗi lần nếm trải phong ba
Là lần khấn nguyện Di Đà tha hương
Buồn vui cũng một con đường
Thì thôi sướng khổ tìm phương cội nguồn
Kìa người quyến thuộc thân thương
Ngồi trên ghế đá, bên tường rêu xưa
Mẹ à, cơm đã ăn chưa?
Bé con khát sữa? Ngày mưa cắt lòng!
Ta về bên những chờ mong
Ngắm cây đu đủ oằn cong lớn dần
Ngửi mùi bình bác sau sân
Ra xem lũ cóc quỳ chân bồ đề
Cần thăng chậu đã xum xuê
Chiều nay nắng toả làng quê hiền hoà
Thăng trầm những chặng can qua
Chỉ là gió thoảng...chỉ là mây trôi...

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2018

HƯƠNG MÙA HÈ




Ngày mình còn con nít
Rất thích hương mùa hè
Nhìn vòng tròn xoay tít
Mưa đổ giọt le te

Đường dài về lăn lốc
Áo rách chung đội đầu
Nằm tù xì ăn cốc
Bao tiếng cười trao nhau

Tình đời nào ai biết?
Đến lúc chia biệt rồi
Thằng một mình đơn chiếc
Con lấy chồng xa xôi

Tìm từng ngày xưa cũ
Ký ức trôi mịt mờ
Lòng dặn lòng yên ngủ
Sao vẫn hoài bâng quơ?

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2018

MƯA CÓ CÒN RƠI VỘI LỐI EM QUA




Mưa có còn rơi vội lối em qua?
Dấu thời gian hoá mờ trong kí ức
Những dòng thư....vấn vương hoài chưa dứt
Trang giấy buồn...rưng rức nét chia ly

Người với người...tan hợp...đến rồi đi
Chuyện xưa cũ....cũng trôi vào xưa cũ
Đếm đau thương.....hỏi bao giờ cho đủ
Một kiếp đời....lam lũ giữa nhân sinh?

Bạn bè thành...xa lạ...bỗng: người dưng??!!
Vì cuộc sống...quay lưng nào hay biết?
Chẳng còn ai...sớm hôm cùng mê miết
Bên sách đèn...la liệt gói mì tôm!!!

Em bây giờ đang bận với chồng con?
Anh đó đây...bước chân dường như đã...
Gió gọi tên....nhắc anh chừng lâu quá...
Sao không về...thăm lại những phôi pha?

Mưa có còn rơi vội lối em qua?

THỜI XA VẮNG






Tuổi thơ tôi là chuỗi ký ức gắn liền với ông ngoại. Một người nghiêm khắc, gia trưởng, kỳ quặc và khó đàm phán nhưng không kém phần vui tính. Ông cho tôi mặc đồ mô đen lai, còn đặt biệt danh Việt giang, vì luôn đóng thùng ngay cả khi ở nhà (cái quần của tôi và cái áo của anh hai). Mái tóc thì bị dọn ngố như cái muỗng dừa úp ngược. Lúc ấy, tôi ra dáng một bé trai, khó mà nhận diện. Mỗi lần được dì tư dẫn đi chơi sở thú, công viên, tôi vui mừng đến nỗi chẳng quan tâm gì nhiều, mặc sức để ông hóa trang trông mắc cười không chịu được. Tất tần tật từ trên xuống dưới toàn là đồ nam, nhưng lại có 2 má hồng to tướng và cả chùm bông khổng lồ nơi đỉnh đầu. Buồn buồn mở albumn cũ ra xem mà tự thấy hề cho mình. Hèn chi ngày xưa chẳng có lấy một người bạn gái, chắc chúng nó thấy tôi dị quá. Dù thế, ông ngoại thương tôi nhiều. Hồi đó ông thường đến trường mẫu giáo rước tôi đi học về bằng chiếc bê xê cũ. Dám cá là phụ huynh cả trường không ai có phương tiện độc và lạ như ông ngoại. Tôi còn nhớ, ngày mình tốt nghiệp, cầm trên tay con vịt hơi, quà được tặng chạy ra cùng chúng bạn hớn hở khoe. Ba mẹ các bạn tôi mua cho chúng kẹo bông gòn. Tôi cứ đinh ninh mình cũng sẽ được sở hữu một cây màu hồng đẹp đẹp. Đưa mắt nhìn xe kẹo gợi ý ông ngoại, vậy mà ông chẳng để tâm. Xoa đầu, bảo:"con giỏi lắm" rồi nắm bàn tay bé xíu của tôi đến quầy trứng gà luộc, mua 2qủa. Ông luôn miệng ca ngợi công dụng bổ dưỡng của trứng gà và phê bình kẹo bông gòn tẩm đường hóa học không tốt cho sức khỏe. Thất vọng tràn trề, nhưng tôi đành câm nín cố ăn cho hết 2qủa trứng vì nếu không làm thế, chắc chắn sẽ bị mắng. Nhưng tôi hạnh phúc. Chỉ cần thấy bóng dáng ông đứng đợi, tôi có cảm giác an toàn tuyệt đối, và không lo sợ bị trêu chọc vì mình cũng có phụ huynh dù là cao niên. Đối với tôi, ông ngoại vừa là cha vừa là mẹ. Nói tới thực đơn của 2 ông cháu, ôi thôi, nó được lặp đi lặp lại một cách nhàm chán. Chiều nào cũng phải nuốt một cái bánh giò (ông bán bánh là bạn thân của ông ngoại). Hằng tối, trước khi đi ngủ, phải giải quyết xong ly sữa đặc ông thọ (tôi rất ghét nó vì quá ngọt). Dĩ nhiên, chấp nhận số phận vẫn là cách duy nhất của đứa trẻ 5tuổi lúc bấy giờ. Thời gian trôi qua, tôi cũng lớn lên theo năm tháng bên ông ngoại, mặc dù không có sinh nhật, mặc dù không có nhà hàng sang trọng, mặc dù không có đồ chơi, tôi cũng chỉ buồn một chút thôi. Bởi vì ông ngoại luôn cho tôi tất cả những gì ông có thể. Mỗi chiếc răng sữa của tôi đều do một tay ông ngoại nhổ nên chúng thích đứng đâu thì đứng ko trật tự tí nào. Đặc biệt, ông chú tôi cũng có 2chiếc răng cửa mọc lệch như tôi vậy, chắc đồng nạn nhân^^. Kể về ông ngoại, không có ngôn từ nào diễn tả hết được. Thấy ông thế, nhưng rất giỏi và đa tài. Ông ngoại tự mua đồ lặc-son về chế thành các vật gia dụng từ cầu thang, chiếc quạt trần tí hon, có cái đèn học mà tôi vẫn giữ đến tận lúc này. (Hồi đại học, trong ký túc xá, tụi bạn hay chọc cây đèn xấu xí, cổ lỗ xỉ ấy, nhưng nó bền và sáng nhất, lại là đồ kỷ niệm nên tôi không nỡ bỏ đi). Riêng tôi hồi nhỏ cũng lắm trò nhiều chiêu. Vì ông ngoại rất khó nên ít cho tiền ăn quà vặt. Lâu lâu vui thì cho 500đồng nhưng chỉ mua được vài cây kẹo. Vậy nên tôi luôn đề nghị nhổ tóc bạc cho ông vì đó là cơ hội tốt nhất để kinh doanh. Tóc mái dài thì ngắt ra làm 3,4 đoạn, rồi nhân lên theo số tiền. Nhưng lấy tiền để dành thế thôi chứ cũng chẳng biết làm gì, vì nào giờ đã quen không ăn vặt. Tôi nhét tất cả tiền lẻ mình kiếm được lẫn tiền được cho vào con heo đất nhỏ màu đỏ, chờ mẹ về để khoe....như một kho báu bí mật 
Mọi ký ức về ông ngoại vẫn luôn hiện rõ trong tâm trí tôi mỗi lúc dù đã cách xa mười mấy năm rồi. Khoảng thời gian bình yên, vô lo vô nghĩ. Thật đẹp biết bao!

MƯA






Ông gió già mắt cận
Đi với bà mây mù
Kéo mưa về kết trận
Khiến đất trời âm u

Cây lá thì rất ngộ
Chẳng thiết chi bộ đồ
Khắp thân hình lõa lộ
Rách nát nhìn ngây ngô

Lũ kiến bò tán loạn
Va trúng luôn đàn gà
Cứ hì hục lách lạng
Rớt cả mồi đang tha

Bé đứng chờ thấy lạ
Cún con chưa về nhà?
Có khi nào lão kẹ
Bắt cóc rồi không ta?

Má hiểu liền ngoái lại:
"Bé hãy mau vào nè
Cún đi cùng với mẹ
Chốc nữa về ngay thôi!"

NẮNG ĐÃ LÊN RỒI




Nắng đã lên rồi hỡi cô em bé nhỏ
Đừng níu ngàn sao mà xé bỏ khung trời
Đôi môi heo hút nụ cười
Có hay hạnh phúc chợt vừa ngang đây?

Nắng đã lên rồi hỡi cô em bé nhỏ
Đừng giấu niềm đau vào cây lá che buồn
Sương đọng trên ngọn cỏ non
Chim muông ca hát mừng đời hân hoan

Nắng đã lên rồi hỡi cô em bé nhỏ
Đừng tiếc ngày qua làm rơi mất yên bình
Nhìn đi vạn lý nhân sinh
Đều chung điểm tựa là tình thiên nhiên.

VĨNH BIỆT YAHOO




Vĩnh biệt mày nhé nick yahoo
Dẫu đã từ lâu chẳng đụng vào
Lúc gọi đại bàng, khi chim sẻ
Tiếng buzz...buzz nổ...thấy vui sao!

Vĩnh biệt mày nhé nick yahoo
Chẳng còn đợi mong kẻ lạ nào
Ngày đêm ẩn hiện như phù thủy
Không buồn, không giận, không chiêm bao

Vĩnh biệt mày nhé nick yahoo
Ô Chat giờ đây mất thật rồi
Mối tình xưa cũ vương đọng lại
Chút bụi mơ hồ...Nghe chơi vơi!

Vĩnh biệt mày nhé nick yahoo
Công tử sầu bi, Kẻ hận thù,...
Bao nhiêu danh ảo...Bao sến sụa
Rơi vào quên lãng...tựa thiên thu.

BÀI THƠ TUỔI 25





Con gái 25, chưa già nhưng cũng không còn trẻ dại
Nên chẳng mộng mơ
Tin điều gì mãi mãi
Chỉ âm thầm gồng vai gánh trọn thăng trầm
Bước qua

Con gái 25, ai cũng một thời
Son phấn
Áo hoa
Sụt sùi khóc thương
Cười đau cho thật thà
Trả giá
Mấy lần xốn xao nhịp tim, thức đêm vì bao người lạ
U uất thu mình sau vấp ngã, tan hoang!

Con gái 25, đủ trưởng thành, đủ khôn ngoan
Biết giới hạn dừng chân, biết lỡ làng, được, mất
Biết giữ lấy yêu thương
Biết phân định giả thật
Biết tự tôn mình bằng giá trị riêng mang

Con gái 25, đủ dịu dàng, đủ hiên ngang
Sẵn sàng đứng ra...hứng phủ phàng gạt dối
Sẵn sàng thứ tha, bao dung lầm lỗi
Sẵn sàng lãnh đạm...từ chối những mê cuồng

Con gái 25, đủ vững chãi trước vô thường...

CHỌI CHỮ (THỦ VỊ NGÂM, TNĐ)




Ngông cuồng kẻ chọi chữ mù tâm
Lỡ bước chân sai mắc sụp hầm
Đồng nát đổ thân khoe trí dại
Mực nồng phô ý gợi mưu thâm
Trông chờ ảo niệm ôm vàng võ
Buộc thắt hư danh chuốc lạc lầm
Gồng xích nặng đeo quàng khổ nạn
Ngông cuồng kẻ chọi chữ mù tâm

Tâm mù chữ chọi kẻ cuồng ngông
Nạn khổ quàng đeo nặng xích gồng
Lầm lạc chuốc danh hư buộc thắt
Võ vàng ôm niệm ảo chờ trông
Thâm mưu gợi ý phô nồng mực
Dại trí khoe thân đổ nát đồng
Hầm sụp mắc sai chân bước lỡ
Tâm mù chữ chọi kẻ cuồng ngông

THU CUỐI



Tôi sẽ chẳng khóc mùa Thu đi nữa
Bởi thâm tâm nay đã thác vô thường
Đời là gió...thoáng qua và hạn lượng
Mấy ai hoài ôm trọn những yêu thương?

Tôi sẽ chẳng tiếc ngày xưa vô nghĩa
Những hôm qua...vô cớ cắt lòng mình
Đời là nắng...cũng là mưa bất chợt
Mát con đường...sau mỗi đợt điêu linh!

Tôi sẽ chẳng trách chi thời ngơ ngẩn
Mang thanh tân đánh đổi lấy u buồn
Và ánh mắt...giấu đằng sau cánh cửa
Không ai nhìn...thấy được nửa cô đơn!

Tôi sẽ chẳng...lắng lo ngày mai đến
Hiện tại thôi...cũng đủ lắm ưu phiền
Sống thản nhiên...viết cho mình câu chuyện
Để cuộc đời...mang kết cục bình yên!